Sân hận khởi lên từ chính bản ngã, chứ không gì khác. Như Ajahn Jagaro[15] đã nhận xét một cách chính xác, chúng ta chỉ thích những cái gì làm thoả mãn và tâng bốc cái bản ngã của chúng ta. Ngược lại, chúng ta không thich bất cứ cái gì thách thức, đe doạ, xúc phạm hay hạ bệ cái bản ngã của mình. Bản ngã không thích điều đó nên nó phản ứng lại bằng sân hận và giận dữ. Nếu không có bản ngã sẽ thì không có vấn đề gì cả. Đức Phật không còn bản ngã nên ngài luôn luôn an tịnh và là một nguồn an lạc cho tất cả chúng sanh, cho toàn thế giới.
VƯỜN THƯƠNG YÊU
Chúng ta có thể tưởng tượng tâm của chúng ta là một khu vườn – với những hoa tươi, cỏ dại, chim chóc bay chuyền, với nắng và mưa – và quan trọng nhất: với những hạt mầm
Hãy hình dung một bông sen. Trong đạo Phật, bông sen là biểu tượng của bình an và trên và hạnh phúc. Hình tượng Phật và Bồ-tát thường được thiết trí đứng hay ngồi tòa sen. Mong muốn cho mình và người được bình an và hạnh phúc là lý tưởng của người theo đạo Phật. Lòng mong muốn đó, hay tâm từ bi đó, vốn có sẵn trong mỗi chúng ta. Tuy nhiên, nó cũng cần một không gian để được nuôi dưỡng và đơm hoa. Nó cũng là bản chất chân thật của mỗi chúng ta, vì vậy khi làm điều gì lợi ích cho người khác, chúng ta cảm nhận được niềm hạnh phúc và cảm thấy tâm hồn mở rộng vươn cao.
Sống với tình thương chân thật đó trong đạo Phật gọi là brahmavihara (phạm trú), là cách sống cao thượng.
Hãy hình dung một bông sen. Trong đạo Phật, bông sen là biểu tượng của bình an và trên và hạnh phúc. Hình tượng Phật và Bồ-tát thường được thiết trí đứng hay ngồi tòa sen. Mong muốn cho mình và người được bình an và hạnh phúc là lý tưởng của người theo đạo Phật. Lòng mong muốn đó, hay tâm từ bi đó, vốn có sẵn trong mỗi chúng ta. Tuy nhiên, nó cũng cần một không gian để được nuôi dưỡng và đơm hoa. Nó cũng là bản chất chân thật của mỗi chúng ta, vì vậy khi làm điều gì lợi ích cho người khác, chúng ta cảm nhận được niềm hạnh phúc và cảm thấy tâm hồn mở rộng vươn cao.
Sống với tình thương chân thật đó trong đạo Phật gọi là brahmavihara (phạm trú), là cách sống cao thượng.
HOẠT ĐỘNG TOÀN HẢO CỦA VÔ NGÃ

Nay con cầu pháp
Kính mong chư đức
Tỏa sáng trong con
Tâm trí chưa thông
Cứ mãi long đong
Đi vòng Tịnh độ
Lại đến Thiền tông
Bến nào cũng không
Cầu mong chư vị
Chỉ rõ cho thông
A-di-đà Phật.
Trả lời:
Phật ở trong lòng
Đâu cần tìm kiếm
Thấy ra là thông
Hồi đầu là bến
MỤC ĐÍCH của cuộc đời
"...Một khi bạn đã có mục đích, bạn đang chống lại toàn thể - nhớ lấy điều này - thế thì bạn sẽ chuốc lấy thất vọng ..." (Osho)
"...Điều khó khăn cho chúng ta là, bởi vì cuộc sống của chúng ta quá trống rỗng, nên chúng ta muốn tìm cho nó một mục đích và nỗ lực để làm chuyện đó. Cái loại mục đích này chỉ có thể có trong tư tưởng, không có chút thực tế nào cả; và khi mục đích được theo đuổi bằng một đầu óc khờ ngốc, ù lì, bởi một trái tim rỗng tuếch, thì cái mục đích đó cũng sẽ vô nghĩa mà thôi..." (Krishnamurti)
Mục
Krishnamurti,
Osho,
T.S Viên Minh,
TRÍCH ĐOẠN
GỌI TÊN HUYỀN KHÔNG
Bạch thầy, con đang coi phim Tiếu Ngạo Giang Hồ, có nhắc tới chùa Huyền Không đó thầy, không biết chùa Huyền Không ở Huế thì có phải lấy theo tên như vậy khi coi truyện không thầy?
Trả lời:
Còn nhiều tên Huyền Không lắm con, như Huyền Không động ở Ngũ Hành Sơn, Huyền Không Học trong phong thủy v.v... Tên trùng nhau là chuyện bình thường, nhưng trên đời này không bao giờ có 2 pháp trùng nhau, cho dù cùng giống loại. Ví như có chung tên cây ổi thì chẳng có cây ổi nào giống cây ổi nào cả. Khi đặt tên Huyền Không thầy có ngụ ý rằng sống thuận Pháp (Dhammà patipanno viharati) là sống hoà đồng với tất cả (Huyền) mà không là gì cả (Không) nên không trụ vào bất cứ pháp nào ở đời (Na kinci loke upadiyati).
THẦY và ĐỆ TỬ
Con xin kính chúc thầy mạnh khỏe với khí trời mùa xuân của châu Mỹ! Thưa thầy con có câu chuyện này xin thầy chỉ bày thêm vì ý nghĩa rất hay mà lời lẽ thì khó nghe, con xin sám hối! SỰ THƯƠNG YÊU CỦA NGƯỜI THẦY VÀ SỰ Ù LÌ CỦA NGƯỜI ĐỆ TỬ. Tình thương yêu của người thầy hướng đến cho người đệ tử đầu tiên lúc nào cũng cảm mến như người chủ chăn bò, phải dẫn dắt đến chỗ cỏ non tươi tốt để nó có thể có bữa ăn ngon cùng khí trời tươi mát, dẫn dắt thế này...bằng mọi cách phải tránh xa nhưng nơi hiểm trở núi đồi của cuộc đời. Và dần dần sự thương yêu đó làm người đệ tử đang trải nghiệm cuộc sống như con bò đang cùng những bãi cỏ xanh, cũng vì sự tận tình của người thầy... dần dần sự linh hoạt của con bò lại trở thành sự lười biếng, ù lì... nói nó cũng chẳng nghe, chỉ khi nó đói, tới bữa thì ăn, đầy đủ thì nó ngủ, ỷ lại người chủ (người thầy). Thế rồi người đệ tử xa dần cái mà người thầy muốn chuyển tải đến đệ tử. Thế nên con thấy: người đệ tử nên thận trọng với sự bảo bọc này, nếu không thì thành sự ù lì mà không hay. THẾ CHO NÊN KHI THUẬN LÀ NGHỊCH, KHI NGHỊCH LÀ THUẬN PHẢI KHÔNG THƯA THẦY? Xin thầy chỉ dạy thêm cho con! Con xin cám ơn THẦY!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


.jpg)

