TỰ CHỨNG



Người hỏi: “Bạch Ngài Osho. Có phải ngài đã tự chứng? Và ngài giải thích như thế nào về mối tương quan với vạn hữu và với mọi người?”
Osho: Từ bạn dùng, “Tự chứng” không đúng, bởi sự chứng đắc luôn có nghĩa là sự chuyển hoá của một cái ngã. Từ “Tự chứng” do vậy mâu thuẫn. Nếu bạn chứng đắc, bạn biết là bạn không chẳng có bản ngã nào. Nếu bạn không chứng đắc, thì ở đó có một bản ngã. Xét rằng, bản tâm là vô đắc, vô đắc là bản tâm. Cho nên, tôi không thể cho rằng tôi tự chứng. Tôi chỉ có thể bảo rằng hiện thời là vô ngã!

ĐỪNG NGHĨ QUÁ KHỨ, ĐỪNG NGHĨ TƯƠNG LAI!?



Tổ Đình Bửu Long ngày 13 - 01 - 2011 

Các Phật tử thân mến, 

Sáng nay thầy đọc được một bài viết của cư sĩ Nguyên Giác thật hay nên muốn giới thiệu với quý Phật tử. Thật ra thầy đã từng giảng rất rõ những điều này trong những khóa học thiền hoặc trong khi trả lời những thắc mắc của Phật tử. Thầy đã từng cảnh báo là sống trong thực tại không phải là sống theo chủ nghĩa hiện sinh hay hiện tại Niết-bàn luận – một trong 62 tà kiến đức Phật đã nói rõ trong Kinh Bramajàla, Dìgha Nikàya - chủ trương cho rằng chỉ cần làm sao sống được an lạc trong hiện tại tức là Niết-bàn.
Nguyên lý cơ bản của sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha ngay trong thực tại là thường sáng suốt, định tĩnh, trong lành, để thấy rõ thực tánh pháp, đồng thời cũng có nghĩa là thường tinh tấn chánh niệm tỉnh giác để không bị cái ta ảo tưởng say mê trong quá khứ, vọng tưởng ở tương lai hoặc đắm chìm vào hiện tại. Một khi cái ta ảo tưởng xuất hiện liền vướng vào cái bẫy tư tưởng, thời gian và đau khổ của chính nó, nên không thể nào thấy được Vô Thủ Trước Niết-bàn(Anupàdàparinibbàna) hay Chân Lý Vượt Khỏi Thời Gian (Akàliko Dhammo). Đó chính là “bí ẩn” trong câu nói kỳ diệu của đức Phật: “Không bước tới, không dừng lại, Như Lai vượt khỏi bộc lưu”.
Vậy mời Phật tử cùng xem bài viết sau đây có nhận đinh rất chính xác đối với một số hiểu lầm trầm trọng về lời dạy của đức Phật trong Kinh Nhất Dạ Hiền Giả: “Quá khứ không truy tìm, tương lai không ước vọng…, chỉ có pháp hiện tại tuệ quán chính là đây”.

Cuộc Đời Là Một Hành Trình Tâm Linh



Cuộc đời là một chuỗi những bài kiểm tra. Khó khăn chính là những bài kiểm tra. Chúng ta đang ở trong một trường đời. Toàn bộ cuộc đời chúng ta là một trường học. Từ khi mới lọt lòng sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, chúng ta đều học ở dưới mái trường này.”

THIỀN NGÔN ( Krishnamurti - Viên Minh)



Cuộc đời không phải là nguyên nhân của đau khổ, chính cái ta ảo tưởng biến cuộc đời thành bất hạnh. Cái ta ảo tưởng của mỗi người tuy khác nhau nhưng nội dung hoạt động vẫn là vô minh ---> ái dục ---> trở thành ---> sinh tử ---> khổ đau. Khi bị cái ta ảo tưởng đánh lừa thì bạn mãi đắm chìm trong sầu-bi-khổ-ưu-não, nên gọi là bến mê.
Khi không còn bị cái ta ảo tưởng mê hoặc thì phiền não khổ đau cũng chấm dứt, nên gọi là bờ giác. Ngay tại đây và bây giờ, mê là bờ này, giác là bờ kia. Vậy chỉ có mê hay giác, còn bến này bờ kia chỉ là ẩn dụ mà thôi. Do không thấy rõ ẩn dụ này nên nhiều người vẫn còn ảo tưởng đạt được Niết-bàn ở bờ bên kia, tận chân trời xa tít mù khơi nào đó! Nhưng sự thật chỉ đơn giản là hễ sống theo cái ta ảo tưởng thì ở bờ này, còn sống thuận theo pháp tánh thì ngay đó chính là bờ kia.


Viên Minh


Đến chỗ rỗng lặng cùng cực thì cứ để yên như vậy...




...Cứ thế mà sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chứ còn nghi ngờ gì nữa!
Cái con gọi là “một trạng thái thật bình thường nhưng rất trong sáng, vượt ngoài mọi ý niệm” sẽ xuất hiện trong một thoáng nào đó khi con vắng bặt cái ta ảo tưởng và lập tức tánh biết bỗng như mặt trời lóe sáng lên khi bầu trời gió lặng mây tan....

...Hãy tiếp tục chiêm ngoạn sự sống, đừng dừng lại ở đâu, đừng cố nắm giữ điều gì, rồi con sẽ khám phá biết bao điều thú vị bất ngờ. Đó là cánh cửa của mọi điều kỳ diệu.

HIỂU RÕ và QUAN SÁT chính mình


Những vấn đề của thế giới là những vấn đề quá rộng lớn, quá phức tạp, đến độ muốn hiểu rõ và vì thế giải quyết được chúng người ta phải tiếp cận chúng một cách rất chân thật và mộc mạc; và chân thật, mộc mạc đó, không phụ thuộc vào những hoàn cảnh bên ngoài cũng như không phụ thuộc vào những thành kiến và tâm trạng đặc biệt của chúng ta. Như tôi đã trình bày, giải pháp không thể tìm được qua những hội nghị, những kế hoạch, hay qua sự thay thế những vị lãnh đạo cũ kỹ bằng những vị lãnh đạo mới mẻ, và vân vân. Chắc chắn, giải pháp nằm trong người tạo tác của vấn đề, trong người tạo tác của sự ranh mãnh, của sự hận thù và của sự bất hòa to tát đang tồn tại giữa những con người.