Giá Trị Từ Sự Chịu Trả Giá

Giá Trị Từ Sự Chịu Trả Giá

Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang.
Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng:
- Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?!


Tượng Phật trả lời:
- Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn.
Lúc đó bậc thang im lặng...
Cuộc đời con người cũng thế:
Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn, Gánh được trách nhiệm,
Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...

Bài học suy nghiệm:

- Khi nhìn người khác huy hoàng, đừng đố kỵ, vì họ trả giá nhiều hơn bạn gấp nhiều lần.
- Những gì hôm nay trả giá càng nhiều, thất vọng bao nhiêu, thì ngày sau sẽ nhận lại được giá trị, hạnh phúc và viên mãn bấy nhiêu.

Tự Tri
Namo Buddhaya




Giáo Lý Tối Thượng Của Con Đường Tu Tập

BỐ THÍ tối thượng được tìm thấy trong sự không tham luyến.
TRÌ GIỚI tối thượng là một tâm thức an bình.
NHẪN NHỤC tối thượng là sự khiêm tốn.
TINH TẤN tối thượng là từ bỏ sự dính mắc vào các hoạt động.
THIỀN ĐỊNH tối thượng là tâm không tự phụ, khoe khoang.
TRÍ TUỆ tối thượng là không bám chấp vào bất cứ điều gì khi nó xuất hiện
Thiện xảo tối thượng nằm trong việc nhận ra tính chất vô ngã.
Cao quý tối thượng nằm trong việc điều phục tâm bạn.
Hoàn hảo tối thượng ở trong tâm cố gắng giúp đỡ người khác.
Giáo huấn tối thượng là sự chánh niệm thường xuyên.
Phương thuốc tối thượng là hiểu biết tính chất vô tự tánh của mọi sự.
Hoạt động tối thượng là không đeo đuổi các mối bận tâm thế tục.
Thành tựu tối thượng là sự giảm thiểu và chuyển hóa các đam mê..


Tôn giả Atisha



Như Thế Cuộc Đời

Đau thương, mới gọi là tình
Khổ ưu, mới gọi nhân sinh kiếp người
Đổi thay, mới gọi cuộc đời
Khóc cười, mới gọi luân hồi nhục vinh,
Thăng trầm, mới gọi điêu linh
Mệt nhoài, mới gọi ba sinh nỗi chìm.
Tự tri, mới gọi biết mình
Vong nguyên, mới gọi hữu tình đắm say..
Trót mang lấy mảnh hình hài
Đời là rứa đó đắng cay làm gì..
Buồn nhiều, sự chẳng khác chi..
Lo nhiều, đánh mất lưu ly hiện tiền..

- Đảo điên, mới gọi là tiền
Mê lầm, mới gọi truân chuyên cõi Tình..
Chỉ vì là phận chúng sinh
Còn ôm giấc mộng vô minh ngủ dài..
Nhọc nhằn, mới gọi trần ai
Thú đau thương hẹn lai rai với sầu.
- Không ưng, phủi áo qua cầu
Chưa cam, thì khổ chớ hầu bỏ tha!
Hiểu chăng, đây là cõi ta bà
Khổ đau, Hạnh phúc, vốn là bạn thân ?
Ngày nao về lại nguồn Chân
Mới mong giả biệt gian truân cuộc đời.
Thì thôi, chấp nhận mĩm cười
Bao dung tâm lượng cho đời rộng thêm..

Ngồi yên giữa cuộc lênh đênh
Biết đâu vượt thoát hai bên vui, buồn
Để lòng ngát một làn hương
Từ miền cố quận Chân thường thoảng qua...

Như Nhiên - Th TánhTuệ